|
Lao Đong số 312 Ngày 11.11.2005 Cập nhật:
09:04:06 - 11.11.2005
Click here for an English unofficial
translation
Hai nạn nhân chất da cam/ dioxin VN sẽ lên đường sang Mỹ vào
ngày 12.11 để lên tiếng về hậu quả của cuộc chiến tranh hoá học
của Mỹ tại VN. Đoàn nạn nhân lẽ ra có ba người, nhưng một người
đã bị Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội từ chối cấp thị thực nhập cảnh.
Đoàn nạn nhân da cam sang Mỹ theo lời mời và sự hỗ trợ tài chính
của Chiến dịch Cứu trợ và Trách nhiệm đối với nạn nhân chất da
cam Việt Nam (VAORRC) và Hội Cựu chiến binh Mỹ vì hoà bình (VFP)
- các tổ chức phi chính phủ của Mỹ. Trong một tháng, đoàn sẽ tổ
chức nói chuyện, chiếu phim, triển lãm... ở 12 thành phố lớn.
Bà Đặng Thị Hồng Nhựt -
nguyên Hiệu trưởng Trường Cán bộ phụ nữ Trung ương tại TP.Hồ Chí
Minh, từng sống ở vùng trọng tâm bị Mỹ rải chất khai quang trong
chiến tranh. Quê ở Sài Gòn, những năm 1960 - 1975 bà là cán bộ
dân chính ở Bình Long, Phước Long, Tây Ninh. Tháng 5-6.1965, từ
Tây Ninh về Củ Chi, bà Nhựt đã gặp máy bay Mỹ bay qua, để lại
một lớp sương mỏng, trên lá cây đọng lại bột trắng, mùi khó chịu. Ở
vùng này cả tháng trời, tuy bị ngứa da nhưng bà và mọi người không
nghĩ là do hoá chất.
Người con đầu tiên của bà Nhựt sinh năm 1960 phát triển bình
thường. Sau chiến tranh, muốn có thêm con, nhưng 4 lần bà mang
thai thì 3 lần thai bị hỏng, một lần thai chết lưu vì bệnh nứt
đốt sống cổ (spina bifida - một bệnh mà cựu chiến binh Mỹ trong
chiến tranh VN mắc phải sẽ được Chính phủ Mỹ bồi thường). Chồng
bà Nhựt cũng hoạt động ở vùng Đông Nam Bộ và cũng bị nhiễm độc,
ông mất năm 1999 vì ung thư.
Năm 1966, chiến sĩ lái xe Hồ Sỹ
Hải - thuộc Đoàn 559, được điều động bổ sung cho
miền Nam. Ông lái xe khắp vùng Quảng Trị, Phước Long. Ông Hải
vẫn nhớ như in cảnh tượng những vệt rừng chết khô rộng 3km, kéo
dài hàng chục kilômét từ làng Ho (vĩ tuyến 17) đến Bình Long,
Phước Long. "Mỗi tốp máy bay Mỹ rải hoá chất vào lái xe Trường
Sơn có tới 3-4 chiếc, thường phun lúc tang tảng sáng hoặc 3 -
4 giờ chiều. Có hôm đang ăn cơm cũng bị. Chúng tôi sống chung
với hoá chất hàng mấy năm. Lúc đó chúng tôi không biết hậu quả
của hoá chất thế nào, chỉ thấy mình không chết là được rồi".
Sau chiến tranh, ông Hải lấy vợ cũng là thanh niên xung phong.
Vợ ông mang thai 6 lần, 2 lần đầu thai chết lưu, một con sống
được đến 5 tuổi cũng mất vì ung thư. Ba con còn sống, thì hai
người bị câm điếc, con út sinh năm 1980 bị tâm thần phân liệt.
Chất da cam ảnh hưởng đến cả thế hệ thứ ba trong gia đình ông
- cháu nội (con của người con đầu tiên) sinh năm 2004 phát triển
không bình thường. Song ông Hải cảm thấy trường hợp của mình vẫn
còn là nhẹ so với 127.900 nạn nhân da cam của Thái Bình, khi nhiều
người sinh con quái tật.
Trường hợp thứ ba, lẽ ra theo dự định của Hội Nạn nhân chất da
cam/dioxin Việt Nam (VAVA), cũng sẽ có mặt trong đoàn, là anh
Nguyễn Mười - 22
tuổi, quê ở huyện Phú Vang, Thừa Thiên - Huế. Anh bị nứt đốt sống
cổ, do bố nhiễm chất da cam. Bố anh là Nguyễn Đình Thanh, binh
sĩ chế độ Sài Gòn, làm nhiệm vụ nấu ăn cho quân đội ở thung lũng
A Lưới, Thừa Thiên - Huế.
Ông Nguyễn Trọng Nhân,
Phó Chủ tịch VAVA cho biết, Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội đã từ chối
cấp thị thực cho anh Mười, với lý do nhà anh nghèo, không có việc
làm, nên lo ngại anh Mười sang Mỹ sẽ ở lại Mỹ tìm việc. Là con
của một binh sĩ miền Nam Việt Nam, nhưng anh Mười vẫn được chính
quyền địa phương chăm sóc như mọi nạn nhân da cam khác.
|